TÂM LÝ CON NGƯỜI – CÀNG TỐT QUÁ MỨC, CÀNG DỄ BỊ COI THƯỜNG
Có một điều nghe thì vô lý – nhưng ai từng trải rồi sẽ hiểu: Bạn càng dễ chịu – người ta càng dễ lấn. Bạn càng sẵn sàng giúp – người ta lại càng ít coi trọng. Bạn càng ít đòi hỏi – người ta càng xem nhẹ sự có mặt của bạn. Lúc đầu, bạn giúp vì thật lòng. Bạn không tính toán. Bạn nghĩ: “Thôi thì mình sống tốt với nhau, ai khó gì thì mình giúp một tay.” Bạn tử tế, bạn lịch sự, bạn luôn nhường phần hơn cho người khác… Rồi sao? Lâu dần – cái tốt của bạn trở thành một thứ “phải có” trong mắt người khác. Bạn giúp hoài – người ta mặc định bạn phải giúp. Bạn cho hoài – người ta thấy bạn không có quyền từ chối. Bạn im lặng – người ta nghĩ bạn không biết gì. Bạn hiền – người ta tưởng bạn yếu. Mà kỳ cục nhất là: Một lần bạn lắc đầu, một lần bạn từ chối – người ta lại nói bạn thay đổi, bạn không như xưa. Chứ không ai nhớ: Cái “xưa” đó – là bạn từng ráng quá sức để chiều lòng mọi người. Đừng ngạc nhiên nếu bạn sống quá tốt mà lại thấy… cô đơn. Vì bạn đã quen làm cho người khác thoải mái – nhưn...