Khi bạn đã nhìn thấu nhân tính đến tận xương tủy, trong người sẽ tự nhiên sinh ra một cảm giác rất lạ: Chán kết giao. Thứ làm một người chán kết giao không phải vì họ kiêu ngạo, cũng không hẳn vì họ cô độc, mà đơn giản là họ đã nhìn thấy quá rõ bộ mặt thật của lòng người. Đã từng có lúc bạn sống chân thành hơn bất kỳ ai. Bạn nhiệt tình với bạn bè, hết lòng với người khác, có gì cũng chia sẻ, có sức thì đỡ đần, có tình thì trao đi. Lúc đó, bạn luôn tin vào một điều giản dị: Mình sống tử tế, rồi sẽ gặp người tử tế; mình thật lòng, rồi sẽ được thật lòng đáp lại. Nhưng rồi sự thật tát cho bạn tỉnh mộng. Bạn đắng cay nhận ra một đạo lý: Ngay cái khoảnh khắc bạn cạn kiệt giá trị, không thể mang lại bất kỳ lợi ích nào cho kẻ khác nữa, thì sự nhiệt tình của bạn chỉ đổi lấy sự lạnh nhạt, phũ phàng. Để rồi cuối cùng, bạn thấu hiểu một sự thật rất lạnh lẽo: Phần lớn quan hệ giữa người với người, suy cho cùng, vẫn xoay quan...