TẦM NÀY CÒN SỢ MẤT LÒNG THÌ ĐẾN BAO GIỜ MỚI ĐƯỢC SỐNG CHO LÒNG MÌNH?
Bạn tưởng mình bao dung? Không, bạn đang tự sát. Mỗi lần bạn gật đầu khi lòng muốn lắc, là một nhát dao đâm vào túi tiền năng lượng. Bạn tích đức bằng sự im lặng, nhưng kẻ kém cỏi lại dùng sự im lặng đó để leo lên đầu bạn ngồi. U40 rồi, đừng đóng vai "người lớn hiền lành" để thiên hạ dẫm đạp. Đó không phải là trưởng thành, đó là sự hèn nhát bọc đường. Cái gông cùm "bao dung tuổi già" đang biến bạn thành nô lệ của những cảm xúc không tên. Cái tôi của bạn đang gào thét trong căn hầm uất hận, còn bạn thì mải mê đi thắp nến cho kẻ khác. Bạn cần sự tàn nhẫn để tồn tại, nhưng bạn chỉ đủ can đảm để làm hài lòng người dưng. Sống cho thiên hạ là một canh bạc mà bạn luôn là người thua trắng tay. Đừng để linh hồn mình rách nát như con tằm rút ruột chỉ để dệt gấm vóc cho những kẻ ký sinh. Sự tử tế không ranh giới chính là liều thuốc độc tàn phá sự nghiệp của chính bạn. Muốn thoát khỏi cảnh phá sản năng lượng, hãy thực hiện ngay 7 bước này: 1. Thiết lập "vùng cấm" ri...