Bài đăng

Hãy nhìn vào thực tế xã hội mạng. Khi một người nổi tiếng còn hào phóng, còn tổ chức tiệc tùng, còn giúp đỡ vô điều kiện, họ đông bạn như hội. Nhưng khi họ ngưng “cho”, hoặc gặp biến cố tài chính, danh sách bạn bè bỗng vơi đi một cách lạnh lùng. Không ít doanh nhân phá sản đã kể rằng điện thoại bỗng im lặng đáng sợ.

Hình ảnh
  Có một sự thật không dễ nuốt: người sống càng tử tế, càng rõ ràng, càng có nguyên tắc thì vòng tròn bạn bè của họ lại càng thu hẹp. Nghe nghịch lý. Nhưng đời không vận hành theo số đông, đời vận hành theo bản chất. Người ta thường dạy rằng sống tốt sẽ được yêu quý. Đúng, nhưng chỉ đúng một nửa. Nửa còn lại không ai nói: sống tốt thật sự đồng nghĩa với việc bạn dần rời khỏi những cuộc vui giả tạo, những mối quan hệ lợi dụng, những tình thân dựa trên sự dễ dãi. Và khi bạn không còn “dễ dãi”, người ở lại sẽ ít đi. Hương gọi đó là bí mật của bình an... 1. Đức hạnh thật sự không chiều lòng số đông Người có đức không phải là người luôn gật đầu. Họ biết nói “không”. Họ không hùa theo cái sai chỉ để giữ hòa khí. Họ không tham gia nói xấu người khác để được công nhận là “hòa đồng”. Và chính vì vậy, họ bắt đầu bị xem là khó gần. Hãy nhìn vào những câu chuyện ngoài đời. Một nhân viên dám từ chối ký vào báo cáo sai lệch, kết quả là bị cô lập trong phòng ban. Một người không chịu nhậu nhẹt đ...

TẦM NÀY CÒN SỢ MẤT LÒNG THÌ ĐẾN BAO GIỜ MỚI ĐƯỢC SỐNG CHO LÒNG MÌNH?

  Bạn tưởng mình bao dung? Không, bạn đang tự sát. Mỗi lần bạn gật đầu khi lòng muốn lắc, là một nhát dao đâm vào túi tiền năng lượng. Bạn tích đức bằng sự im lặng, nhưng kẻ kém cỏi lại dùng sự im lặng đó để leo lên đầu bạn ngồi. U40 rồi, đừng đóng vai "người lớn hiền lành" để thiên hạ dẫm đạp. Đó không phải là trưởng thành, đó là sự hèn nhát bọc đường. Cái gông cùm "bao dung tuổi già" đang biến bạn thành nô lệ của những cảm xúc không tên. Cái tôi của bạn đang gào thét trong căn hầm uất hận, còn bạn thì mải mê đi thắp nến cho kẻ khác. Bạn cần sự tàn nhẫn để tồn tại, nhưng bạn chỉ đủ can đảm để làm hài lòng người dưng. Sống cho thiên hạ là một canh bạc mà bạn luôn là người thua trắng tay. Đừng để linh hồn mình rách nát như con tằm rút ruột chỉ để dệt gấm vóc cho những kẻ ký sinh. Sự tử tế không ranh giới chính là liều thuốc độc tàn phá sự nghiệp của chính bạn. Muốn thoát khỏi cảnh phá sản năng lượng, hãy thực hiện ngay 7 bước này: 1. Thiết lập "vùng cấm" ri...

5 KIỂU NGƯỜI TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC GIÚP

  Cổ nhân dạy: "Dữ thiện nhân cư, như nhập chi lan chi thất" (Gần người tốt như vào hàng hoa). Nhưng thực tế, có những kẻ mang thân xác con người nhưng tâm tính lại là "hố đen" hút cạn năng lượng và vận may của bạn. Dưới đây là 5 kiểu người mà dù họ có nghèo khổ, bi đát đến đâu, bạn cũng tuyệt đối không được nhúng tay vào giúp đỡ: 1. Kiểu người "Than thân trách phận" nhưng không bao giờ hành động. Đây là những kẻ coi mình là nạn nhân của cả thế giới. Họ nghèo vì số phận, họ thất bại vì người khác chơi xấu. Nếu bạn giúp họ, họ sẽ bám lấy bạn như ký sinh trùng, hút cạn sự tích cực của bạn mà không bao giờ chịu tự đứng lên. Giúp kẻ lười biếng chính là gián tiếp giết chết họ. 2. Kiểu người "Vô ơn, coi sự giúp đỡ là nghĩa vụ". Lúc cần thì khúm núm, lúc đạt được mục đích thì quay ngoắt thái độ. Họ coi việc bạn giúp đỡ là chuyện đương nhiên vì bạn "giàu hơn", "giỏi hơn". Với hạng người này, bạn giúp 10 lần họ không nhớ, nhưng chỉ cần...

Nỗi đau thấu xương không đến từ việc bạn bị đối xử tệ, mà đến từ việc tất cả mọi người xung quanh đều coi sự tệ bạc đó là bình thường. Bạn gào thét trong uất ức, còn họ nhìn bạn như thể bạn là kẻ điên. Bạn đưa ra bằng chứng về sự dối trá, họ bảo bạn "chuyện nhỏ xé ra to". Bạn tổn thương đến mức kiệt sức, họ khuyên bạn "nên bao dung một chút". Sự cô độc nhất trên đời này là khi bạn là nạn nhân duy nhất trong một căn phòng đầy rẫy những kẻ đứng xem và vỗ tay cho kẻ thủ ác.

  ● Bản chất không nằm ở cái tôi, mà nằm ở một "hệ sinh thái" bao che Trong tâm lý học, một kẻ ái kỷ (narcissist) không bao giờ tự soi gương và thấy mình xấu xí. Đơn giản vì xung quanh họ là những "Enablers" (Kẻ tiếp tay). Đây là những người chọn im lặng để đổi lấy bình yên giả tạo, hoặc chọn bênh vực kẻ mạnh để không trở thành mục tiêu tiếp theo. Khi một tập thể hùa vào tung hô sự thao túng và coi sự độc hại là "cá tính", kẻ ái kỷ sẽ mặc nhiên coi sự tàn nhẫn của mình là một đặc quyền. ● Khi sự thật bị trừng phạt và sự giả dối được lên ngôi Trong môi trường này, bất cứ ai đòi hỏi sự công bằng hay lòng tự trọng đều bị coi là "kẻ gây rối". • Ví dụ đời thường: Trong một gia đình, người cha gia trưởng và bạo lực nhưng người mẹ luôn nói với con cái rằng "Bố nóng tính tí thôi, con nhịn đi cho nhà êm ấm". Chính câu nói "nhịn đi" đó là nhát dao chí mạng giết chết lòng tự trọng của đứa trẻ và nuôi dưỡng con quái vật trong người cha. •...

Hoằng Nhất Pháp Sư nói: "Đừng tranh cãi với kẻ xấu, vì bạn không thể xấu hơn họ! "Đừng tranh cãi với kẻ cặn bã, vì bạn cũng không thể cặn bã hơn họ! "Đừng tranh cãi với kẻ tiểu nhân, vì bạn không thể hiểm độc như họ! "Cái giá đắt nhất trên đời này, chính là dùng sự trong sạch của thân thể vạn vàng của bạn, để va vào một viên ngói nát không có giới hạn. Dù thắng hay thua, vỡ nát vẫn là thân thể lưu ly của bạn !"

  Nói trắng ra thì câu này chung qui lại chỉ có một ý, đó là: "Đừng lấy bình ngọc của bạn, đi đụng vào tấm ván hố xí của họ." Nếu thắng, bạn sẽ dính đầy ô uế; Nếu thua, bạn sẽ tan xương nát thịt. Cần gì phải thế? Tại sao không thể đụng? Vì bạn đang dùng quy tắc, để đối kháng với kẻ không có quy tắc. Bạn nói lý lẽ, họ giở trò vô lại; Bạn giữ thể diện, họ không biết xấu hổ; Bạn chừa đường lui, họ dồn đến đường cùng. Giống như thư sinh gặp lính, bạn có đầy bụng kinh luân, cũng không địch lại sự ngang ngược của họ. Nếu đụng phải, bạn sẽ mất gì? Là tâm trạng tốt của bạn, sự trong lành cả ngày biến mất. Là thời gian quý báu của bạn, hao phí vào những người và việc tồi tệ. Càng là tâm lực của bạn, bị kéo vào vũng lầy và bị chà đạp liên tục. Thắng được một lúc tức giận, nhưng mất đi là vận khí của chính mình. Vậy phải làm sao? Thấy là tránh sao? Không phải tránh, mà là "không dây dưa" một cách chiến lược. Chó cắn bạn một miếng, lẽ nào bạn phải nằm xuống cắn lại? Chiến trườn...

Khi bạn suy nghĩ quá nhiều, hãy nhớ câu này: "Lo lắng không làm biến mất rắc rối của ngày mai, nó chỉ lấy đi sự bình yên của hôm nay.”

  Có những lúc bạn không thật sự lo về sự việc. Bạn lo vì cảm thấy mình không kiểm soát được nó. Tâm mình rất hay như vậy. Cứ tưởng nghĩ nhiều thì sẽ an. Nhưng càng nghĩ, càng rối. Càng rối, càng muốn nghĩ thêm. Có những đêm nằm đó, thân mệt mà tâm không chịu nghỉ. Bạn đang cố giải bài toán của ngày mai trong khi năng lượng hôm nay đã cạn. Nhưng bạn biết không, lo lắng chỉ là một dạng phản ứng của bản ngã khi nó thấy mình nhỏ bé trước điều chưa xảy ra. Tâm linh không dạy ta kiểm soát tương lai. Tâm linh dạy ta quay về làm chủ hiện tại. Khi bạn thật sự lắng xuống, bạn sẽ thấy phần lớn nỗi sợ chỉ là những hình ảnh do tâm tự vẽ. Ngày mai có thể đến theo cách bạn không đoán trước. Nhưng nếu hôm nay bạn đủ tỉnh, đủ vững, bạn sẽ đi qua nó. Không phải bằng hoảng loạn. Mà bằng sự rõ ràng. Hít một hơi sâu. Trở về với thân. Cảm nhận bàn chân đang chạm đất. Cảm nhận hơi thở ra vào. Giữa đất trời đang vận hành, bạn không cần phải gồng để mọi thứ đúng ý. Bạn chỉ cần giữ tâm mình sáng. Rồi bạn s...