Nghịch lý cuộc đời: Càng cố "sửa" người, mình càng mệt. Sửa mình thì cả nhà êm ấm.
Rất nhiều lần, tôi ngồi nghe các anh chị học viên trút bầu tâm sự trong những giọt nước mắt: "Thầy ơi, em hy sinh mọi thứ, em khuyên rát cả cổ mà anh ấy vẫn vô tâm. Làm sao để chồng em thay đổi?". Hay những bậc cha mẹ bất lực: "Tôi rèn giũa đủ kiểu mà con tôi nó vẫn lười biếng, chống đối. Phải làm sao để uốn nắn nó đây?" Mỗi lần nghe những câu hỏi ấy, tôi đều thấy một điểm chung: Chúng ta đang tiêu tốn đến 90% năng lượng của mình để cố gắng thay đổi người khác, và chỉ dành 10% để nhìn lại chính mình. Và kết quả thì sao? Bạn càng cố kiểm soát, họ càng chống đối. Càng khuyên can, khoảng cách càng nới rộng. Cuối cùng, người mệt mỏi nhất, kiệt sức nhất lại chính là bạn. Vì sao lại như vậy? Vì chúng ta đang đi ngược lại quy luật tự nhiên. Bạn không thể bắt một cái cây ra hoa khi chưa đến mùa, cũng như không thể ép một người thay đổi khi bên trong họ chưa thực sự sẵn sàng. Khi bạn ra sức uốn nắn một ai đó, dù với danh nghĩa "tình yêu thương" hay "muốn tốt...