Có những người không quan tâm bạn đã cố gắng bao nhiêu. Họ không thấy những ngày bạn âm thầm nỗ lực, không biết bạn đã phải vượt qua điều gì. Thứ họ chờ, chỉ là khoảnh khắc bạn vấp ngã để cười cợt, để hả hê, như thể đó là một niềm vui.

 Nhưng điều họ không nghĩ tới là: người dám đứng dậy mới là người đi xa.

Khi bạn lặng lẽ bước tiếp, không giải thích, không ồn ào, chỉ tập trung vào việc của mình - đó là lúc họ bắt đầu bất an. Và khi bạn thật sự tiến lên, đạt được những điều tốt đẹp hơn, cảm xúc của họ không còn là xem thường nữa, mà là ghen ghét.
Thực ra, phản ứng của họ không nói lên bạn là ai. Nó chỉ phản ánh giới hạn trong cách họ nhìn cuộc sống.
Người không dám thay đổi thường sợ người khác tiến bộ.
Không phải vì bạn sai, mà vì sự tiến lên của bạn vô tình khiến họ nhìn rõ hơn sự đứng yên của chính mình.
Bạn không cần phải giải thích với những người không muốn hiểu.
Cũng không cần phải chứng minh với những người đã sẵn định kiến.
Càng để tâm, bạn càng bị kéo lại.
Càng tập trung, bạn càng đi xa.
Cuộc đời này luôn có người đứng ngoài nhìn và phán xét, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là bạn có tiếp tục bước đi hay không, sau mỗi lần vấp ngã.
Bạn không cần làm hài lòng tất cả.
Chỉ cần không dừng lại.
Rồi sẽ đến lúc, bạn không cần nói gì thêm - chính kết quả sẽ thay bạn trả lời.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐỜI NÀY NHIỀU NGƯỜI LẠ LẮM

Quyền Linh bị dư luận chỉ trích tới nỗi muốn giải nghệ, ông xã Hồng Vân "nhảy dựng" lên bảo vệ

Đừng quên, cuộc sống mà phụ thuộc, dù có êm đềm và đủ đầy, luôn thật mệt mỏi và tiềm ẩn những sóng gió khó lường