Hãy nhìn vào thực tế xã hội mạng. Khi một người nổi tiếng còn hào phóng, còn tổ chức tiệc tùng, còn giúp đỡ vô điều kiện, họ đông bạn như hội. Nhưng khi họ ngưng “cho”, hoặc gặp biến cố tài chính, danh sách bạn bè bỗng vơi đi một cách lạnh lùng. Không ít doanh nhân phá sản đã kể rằng điện thoại bỗng im lặng đáng sợ.
Có một sự thật không dễ nuốt: người sống càng tử tế, càng rõ ràng, càng có nguyên tắc thì vòng tròn bạn bè của họ lại càng thu hẹp. Nghe nghịch lý. Nhưng đời không vận hành theo số đông, đời vận hành theo bản chất.
Người ta thường dạy rằng sống tốt sẽ được yêu quý. Đúng, nhưng chỉ đúng một nửa. Nửa còn lại không ai nói: sống tốt thật sự đồng nghĩa với việc bạn dần rời khỏi những cuộc vui giả tạo, những mối quan hệ lợi dụng, những tình thân dựa trên sự dễ dãi. Và khi bạn không còn “dễ dãi”, người ở lại sẽ ít đi.
Hương gọi đó là bí mật của bình an...
Người có đức không phải là người luôn gật đầu. Họ biết nói “không”. Họ không hùa theo cái sai chỉ để giữ hòa khí. Họ không tham gia nói xấu người khác để được công nhận là “hòa đồng”. Và chính vì vậy, họ bắt đầu bị xem là khó gần.
Hãy nhìn vào những câu chuyện ngoài đời. Một nhân viên dám từ chối ký vào báo cáo sai lệch, kết quả là bị cô lập trong phòng ban. Một người không chịu nhậu nhẹt để ký hợp đồng “cho vui”, liền bị cho là thiếu linh hoạt. Một cô gái không chịu dựa dẫm đại gia để đổi lấy cuộc sống xa hoa, bị chê là “dại”.
Chúng ta đã chứng kiến không ít vụ án tham nhũng mà trong đó, những người tố giác nội bộ bị trả giá bằng chính vị trí của mình. Không phải vì họ xấu. Mà vì họ quá thẳng.
Đức hạnh thật sự là một loại kỷ luật nội tâm. Mà kỷ luật thì không phải ai cũng thích.
Một sự thật nữa: nhiều mối quan hệ tồn tại vì lợi ích. Có người cần tiền của bạn. Có người cần quan hệ của bạn. Có người cần bạn làm bệ phóng cảm xúc. Khi bạn sống đủ vững, đủ tỉnh, bạn sẽ dần ngừng cung cấp những thứ đó vô điều kiện.
Và số người quanh bạn bắt đầu giảm!
Hãy nhìn vào thực tế xã hội mạng. Khi một người nổi tiếng còn hào phóng, còn tổ chức tiệc tùng, còn giúp đỡ vô điều kiện, họ đông bạn như hội. Nhưng khi họ ngưng “cho”, hoặc gặp biến cố tài chính, danh sách bạn bè bỗng vơi đi một cách lạnh lùng. Không ít doanh nhân phá sản đã kể rằng điện thoại bỗng im lặng đáng sợ.
Đó không phải bi kịch. Đó là sự lọc bỏ.
Người có đức không dùng tiền để mua bạn. Không dùng quyền lực để trói buộc. Họ sống có nguyên tắc, và nguyên tắc là hàng rào tự nhiên ngăn những mối quan hệ vụ lợi.
Càng trưởng thành, bạn càng hiểu không phải ai cũng có thể đi cùng mình suốt đời. Có những người chỉ phù hợp với một giai đoạn.
Thời sinh viên, ta có thể cười đùa cả đêm vì một câu chuyện vô thưởng vô phạt. Đến khi bước vào đời, ta bắt đầu quan tâm đến giá trị sống, đến trách nhiệm, đến chuẩn mực đạo đức. Và không phải ai cũng đi cùng nhịp chuyển ấy.
Nhiều người nói rằng càng lớn càng ít bạn. Thực ra không phải ít bạn, mà ít những mối quan hệ không cùng tầng giá trị.
Người sống tử tế thật sự thường phải đi chậm lại. Họ không chạy theo trào lưu, không lao vào cuộc đua phô trương. Trong một xã hội mà giá trị ảo được tung hô, người sống thật có thể bị xem là lạc lõng. Nhưng chính sự lạc lõng ấy giữ cho họ không bị cuốn vào dòng xoáy độc hại.
Cô độc không đáng sợ. Cô độc mà đánh mất mình mới đáng sợ.
Chúng ta đang sống trong thời đại mà con số được tôn vinh. Bao nhiêu người theo dõi. Bao nhiêu lời chúc tụng. Bao nhiêu mối quan hệ. Nhưng thử hỏi, khi bạn bệnh nằm viện, bao nhiêu người thật sự đến? Khi bạn vấp ngã, bao nhiêu người thật sự đứng cạnh?
Không ít câu chuyện ngoài xã hội cho thấy, những người từng rất “đông bạn” trên mạng lại cô độc trong biến cố. Một nghệ sĩ vướng scandal, hàng ngàn người quay lưng chỉ sau một đêm. Một doanh nhân bị điều tra, đối tác thân thiết lập tức cắt liên lạc.
Đức hạnh giúp bạn nhận ra một điều: bạn không cần nhiều người biết mình, bạn cần vài người hiểu mình.
Và để có vài người hiểu mình, bạn phải sống đủ rõ ràng, đủ thẳng thắn, đủ chân thật. Không diễn. Không giả.
Rốt cuộc, sống tốt để làm gì? Để được khen? Hay để ngủ ngon?
Người có đức thật sự không sống để lấy lòng đám đông. Họ sống để không xấu hổ với chính mình. Khi bạn không làm điều sai, bạn không phải lo che giấu. Khi bạn không phản bội ai, bạn không sợ bị lật mặt. Khi bạn không lợi dụng ai, bạn không nợ ân oán.
Đó là một dạng tự do.
Tự do không ồn ào. Tự do không cần khoe khoang. Nhưng nó khiến tâm trí bạn nhẹ đi rất nhiều.
Bạn bè có thể ít lại. Những buổi tiệc có thể thưa dần. Điện thoại có thể bớt tin nhắn. Nhưng lòng bạn bớt sóng.
Và cuối cùng, điều quan trọng không phải là bạn có bao nhiêu người quanh mình, mà là bạn có còn giữ được mình trong một thế giới nhiều cám dỗ hay không.
Đức càng tốt, bạn bè càng ít. Không phải vì bạn mất đi giá trị. Mà vì bạn đã bắt đầu chọn lọc.
Và sự chọn lọc ấy chính là cánh cửa dẫn đến bình an đích thực...
Nhận xét
Đăng nhận xét