Tôi chưa từng muốn sống với lòng nghi ngờ. Tôi không mong phải nhìn ai cũng cảnh giác, ai cũng dè chừng. Nhưng rồi… chính cuộc đời đã dạy tôi bài học đó.
Tâm hại người thì đừng có.
Nhưng tâm phòng người thì nhất định phải giữ.
Vì trong xã hội này,
không phải ai cũng sống bằng lương tâm,
và không phải ai cũng đối đãi bằng tử tế.
Có người đến với bạn chỉ để lợi dụng.
Có người nói yêu thương chỉ để điều khiển.
Có người tưởng là bạn — hóa ra chỉ là "kẻ qua đường đội lốt thân tình".
Vậy nên...
Hãy tốt, nhưng đừng ngây thơ.
Hãy tử tế, nhưng đừng để ai xem đó là thứ miễn phí.
Và hãy nhớ — người thực sự là người, sẽ không làm bạn phải sợ, phải đề phòng hay phải tổn thương quá nhiều lần.
Còn những kẻ chỉ biết làm hại, dối trá, thao túng…
Đơn giản thôi — loại khỏi cuộc đời.
— Một người từng tin, từng tổn thương, và giờ thì tỉnh.
Nhận xét
Đăng nhận xét