Có đôi lúc quan tâm thành thừa thải Người với người, sao chán ngán đời nhau?
Khi cuộc sống còn quá nhiều rối ren
Mà lòng người lại nhỏ nhen, ích kỉ
Thôi bận tâm, thôi nhọc nhằn suy nghĩ
Ta tìm về với cuộc đời riêng ta.
Thì bước qua mau đừng đắn đo gì cả
Cuộc đời mà ta quen với hối hả
Nên ít nhiều rồi cũng sẽ quên thôi.
Sống cùng sống, cùng thở dưới bầu trời
Mà muộn phiền cứ đẩy về nhau mãi
Có đôi khi giật mình trong sợ hãi
Nông cạn thì ... phải chia cắt mà thôi.
Ta muốn nói những lời từ sâu thẳm
Rằng mệt rồi, lo lắng chẳng còn đâu
Có đôi lúc quan tâm thành thừa thải
Người với người, sao chán ngán đời nhau?
Di.
Nhận xét
Đăng nhận xét