BIẾT ĐIỀU
Biết điều quá chỉ chuốc thêm buồn tủi
Có mấy ai hiểu được nỗi lòng ta
Không nặng lời hay trách móc gièm pha
Gieo tiếng oán cũng đã là phước báo.
Luôn nghĩ suy thật thấu đáo cho người
Có qua thì có lại mới vui tươi
Người quen nhận ta ngậm ngùi ban phát.
Biết điều quá, người thờ ơ lạnh nhạt
Mặc định luôn là trách nhiệm của mình
Ở ngoài kia hay trong mái gia đình
Ta lặng lẽ nhận riêng phần thua thiệt.
Ai tính toán thế nào thì cứ việc
Cao xanh kia sẽ tự khắc an bài
Biết nhiều à, chưa chắc đã hơn ai
Mà cần phải biết điều thêm một chút.
Để đi hết những thăng trầm vinh nhục
Ta đâu cần mỗi trí thức, người ơi...!
BIẾT ĐIỀU
Nhận xét
Đăng nhận xét