Mang tiếng quần là áo lượt đi làm doanh nghiệp tư nhân, nhưng vợ tôi
chưa bao giờ phải đóng góp vào chi tiêu gia đình. Cả nhà tôi chỉ trông
vào doanh thu của cửa hàng nông sản. Khi tôi hỏi đến lương, vợ tôi chỉ bảo lương thấp, không đủ ăn trưa và
mua sắm cá nhân. Tôi cũng không quá quan trọng chuyện đó, mình tôi vẫn
đủ lo kinh tế gia đình. Đôi khi tôi cũng khó chịu với thói quen mua sắm phung phí của vợ, cô
ấy có đầy váy vóc nguyên mác chưa đụng tới và mỹ phẩm thì chất đống. Nhưng bù lại, cô ấy hoà đồng, phóng khoáng với gia đình bên nội và
khéo chăm con, nên tôi cũng chấp nhận được cái nọ mất cái kia. Cuộc sống
cứ thế trôi đi, cho đến một ngày nhà tôi bị bọn đòi nợ thuê đến "thăm". Họ bảo vợ tôi vay nóng, nợ cả gốc lẫn lãi đến hơn 500 triệu đồng. Tôi
không dám tin vào tai mình, tưởng có gì nhầm lẫn. Nhưng cảnh vợ tôi quỳ
lạy xin đám côn đồ thư thư cho vài hôm khiến tôi không thể không tin sự
thật choáng váng ấy. Tôi đuổi họ đi nhưng họ càng làm ồn, hàng xóm xúm lại ngoài cổng bàn
tán ầm ĩ, các con tôi ôm nhau sợ chết khiếp, còn mẹ già của tôi thì ôm
tim khóc đỏ mắt. Trước tình thế này, tôi đành ký xác nhận sẽ trả nợ sau
hai ngày. Hai ngày đó, tôi vét hết số vốn tích luỹ bấy nhiêu năm và chạy vạy mượn thêm người nhà mới đủ tiền trả nợ. Vợ tôi tất nhiên phải gánh chịu cơn thịnh nộ từ tôi. Cô ta chỉ khai
rằng muốn nhanh giàu nên hùn vốn kinh doanh với bạn rồi thua lỗ. Nhưng
khi tôi hỏi bạn nào, kinh doanh gì, có giấy tờ gì chứng minh thì trả lời
vòng vo, lảng tránh. Nợ thì đã trả xong, xót của thì cũng xót rồi nhưng nỗi hoài nghi
trong tôi chưa hề tan biến. Cô ta làm gì, với ai mà ra nông nỗi nợ nần
đến thế này. Cả một gia tài ra đi trong chốc lát mà cô ấy không có vẻ gì
cảm kích tôi, còn khó chịu ra mặt khi bị tôi chỉ trích. Chồng chạy vạy trả tiền đến bạc tóc mà vợ không một lời hỏi thăm,
không một lời giải thích rõ ràng. Giữa lúc ấy cô ta còn nhận ship về nhà
một thỏi son hàng hiệu. Điên tiết, tôi lấy thỏi son dí vào trán cô ấy
đến gãy nát thì bị chửi lại là “đồ khốn nạn”. Tôi có thể chấp nhận trả nợ cho vợ, nhưng không thể chấp nhận một kẻ
dối trá, vô ơn. Giờ tôi chỉ muốn ly hôn mà nhìn ba đứa con thơ, lòng tôi
lại quặn thắt.
https://tintuconline.com.vn/giai-tri/quyen-linh-bi-du-luan-chi-trich-toi-noi-muon-giai-nghe-ong-xa-hong-van-nhay-dung-len-bao-ve-n-393284.html Những tâm sự mệt mỏi và ý định giải nghệ của "MC dân nghèo" Quyền Linh mới đây đã khiến nam diễn viên Lê Tuấn Anh - ông xã Hồng Vân bức xúc lên tiếng. Vốn nổi tiếng là MC của dân nghèo, Quyền Linh là một trong số hiếm nghệ sĩ dành được sự yêu mến, trân quý của đông đảo khán giả trong suốt 30 năm qua. Thế nhưng thời gian gần đây, nam diễn viên kiêm MC bất ngờ nhận về những chỉ trích vô lối của một bộ phận cư dân mạng. Điều này đã khiến anh bị sốc. Quyền Linh đã livestream, kèm theo một dòng trạng thái dài để giãi bày tâm tư của mình. Anh cho hay, mỗi ngày anh đều phải dậy từ 4-5 giờ sáng để đi quay và phần lớn là các chương trình xã hội. Dù bận rộn nhưng anh vẫn cố gắng làm những chương trình này, bởi sợ nếu mình từ chối thì một gia đình mất cơ hội mổ tim cho con, mất cơ hội thoát nghèo hay một làng quê không có cầu được xây. ...
Thời nay lắm kẻ “ngứa nghề” Việc mình không phải cũng đề, cũng truy M.iệng m.ồm chẳng để làm chi Để buôn, để thổi, để đi bao đồng Chả lo việc vợ việc chồng Mà lo thiên hạ, đèo bồng tứ thân… Thói đời đo đếm đong, cân Cũng vì có một chữ “Ngân” mà sầu Hỏi trong thiên hạ muôn màu Ai thời biết trước nghèo giàu hèn sang? Hỏi người trên khắp thế gian Đến khi nhắm mắt sẽ mang được gì? Cớ sao tranh cạnh nhất, nhì? Cớ sao tiếng bấc tiếng chì hại nhau? Cớ gì gieo oán cho sâu? Cớ gì th.âm đ.ộc những câu bôi người Cớ chi vu vạ những lời Biến không thành có, hại đời trung can… Thói đời thường lắm kẻ gian Khéo che mặt nạ ngụy trang tốt lành Đến khi lột xuống rõ rành Muộn màng hối tiếc cũng đành ngậm cay Người ơi! Chớ tưởng mình hay Hại người hôm trước…Hôm nay…Hại mình!!! Nguồn ảnh: Mape Academy Nguồn: ST #MennguyenCz #phattrienbanthan #phattrientuduy #tamlycuocsong
SỐNG Ở ĐỜI PHẢI NHỚ: BẢN THÂN MỚI LÀ CHỖ DỰA VỮNG CHẮC NHẤT Cây đèn nào rồi cũng bị chi phối bởi hoàn cảnh, đâu thể còn dầu mãi cũng không thể tỏa sáng mãi trước cơn gió mạnh. Cuộc đời này không ai cho không ai cái gì hết. Của biếu là của lo mà của cho là của nợ. Đừng quá dựa dẫm hay ỷ lại vào những sự giúp sức từ người khác mà quên mất rằng, mình vẫn phải tự cứu lấy bản thân. Tiền tài không nhiều, bạn có thể tự mình đi kiếm. Hoàn cảnh sống không tốt, bạn có thể tự mình thay đổi. Không mang ô mà gặp trời mưa thì chạy nhanh một chút. Đừng dựa vào ai cả, tự mình dũng cảm bước đi. Đến một ngày nào đó, nhất định bạn sẽ trở thành một người mạnh mẽ, không còn cần phải tìm kiếm sự xoa dịu và thương hại từ người khác. Chỉ mong bạn luôn nhớ dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ chạy. Nếu bạn cứ dựa dẫm vào người khác, luôn mong người khác giúp bạn, giải quyết những rắc rối cho bạn, thì bạn đã thực sự thua rồi, thua trên đường đua để tới cái đích mà mình muốn. Và bạn biết không, nếu bạn ph...
Nhận xét
Đăng nhận xét