Người
gác cửa muốn chia sẻ nỗi vất vả với Chúa Jesus, nhưng quả thực những
điều mắt thấy tai nghe lại không phải như những gì mà anh ta nghĩ.
Có
một câu chuyện, kể rằng: Ở Bắc Âu có một giáo đường, nơi đó có một bức
tượng Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá, kích cỡ gần bằng người
bình thường. Bởi vì nơi đây được mọi người cho là cầu được ước thấy, rất
linh thiêng, bởi vậy người khắp nơi tấp nập đến đây cầu nguyện, lễ bái,
dòng người đông như trẩy hội.
Mọi việc đều có sự an bài, cho dù là thuận cảnh, nghịch cảnh, cần dũng cảm đón nhận an bài đó. (Ảnh: Pinterest)
Trong
giáo đường có một người gác cửa, mỗi ngày nhìn thấy Chúa Jesus trên
thập tự giá, đều phải lắng nghe lời cầu nguyện của nhiều người như vậy,
cảm thấy không đành lòng, nên hy vọng có thể chia sẻ nỗi vất vả với Chúa
Jesus. Một hôm, ông ta hướng đến Chúa Jesus bày tỏ tâm nguyện này.
Thật bất ngờ, ông nghe được một giọng nói: “Tốt
lắm! Ta sẽ xuống dưới canh cửa cho anh, còn anh thì sẽ lên thập tự giá
thay ta. Nhưng mà, có một điều kiện, bất luận anh thấy cái gì, nghe được
điều gì, đều không được nói câu nào”. Người đàn ông này cảm thấy có thể làm được, thấy yêu cầu này thật đơn giản.
Vì
thế Chúa Jesus xuống dưới, còn người đàn ông gác cửa thì thay thế vị
trí của Chúa Jesus. Bởi vì kích cỡ của bức tượng cũng tương đương với
người thật, nhìn cũng không thấy sai biệt nhiều lắm, vậy nên những người
đến cầu nguyện cũng không nghi ngờ gì. Và người đàn ông này cũng như đã
hứa, đóng giả Chúa Jesus, im lặng không nói gì.
Dòng
người lui tới nối liền không dứt, bọn họ khẩn cầu, có điều hợp lý, có
điều không hợp lý. Nhưng bất kể như thế nào, người gác cửa đóng giả Chúa
Jesus đều cố nén không nói gì, bởi vì nhủ lòng mình phải tuân thủ lời
hứa.
Đến một ngày, có một vị thương
nhân giàu có đi tới, sau khi cầu nguyện xong thì quên mất không mang
theo túi của mình. Người gác cửa nhìn thấy, muốn gọi vị thương nhân kia
quay lại, nhưng mà cuối cùng phải nhịn lại không thể nói. Tiếp sau đó,
có một người nghèo khổ rách rưới đi đến, cầu nguyện Chúa Jesus giúp anh
vượt qua cuộc sống khó khăn này. Khi chuẩn bị rời đi thì phát hiện một
cái túi to, bèn mở ra thì thấy bên trong có rất nhiều tiền. Anh ta mừng
rỡ, nói rằng Chúa Jesus thật linh nghiệm, cầu được ước thấy, phủ phục
cảm tạ rồi rời đi.
Trên thập tự giá,
người gác cửa chứng kiến tất cả chuyện này, muốn mở miệng nói túi tiền
kia không phải của anh. Nhưng mà vì ước định lúc trước, nên đành phải
nhịn lại không thể nói. Kế tiếp có một người thanh niên trẻ tuổi bước
vào, anh này chuẩn bị lên thuyền ra biển, nên đến cầu khẩn Chúa Jesus
cho mình được may mắn bình an.
Đang
lúc chuẩn bị rời đi thì vị thương nhân lúc trước đột nhiên xông tới, túm
lấy vạt áo người thanh niên trẻ tuổi này, yêu cầu trả lại túi tiền.
Người thanh niên không hiểu chuyện gì, vậy là hai người cự cãi ầm ĩ cả
lên. Lúc này, trên thập tự giá, người gác cửa đóng giả Chúa Jesus rốt
cuộc nhịn không được, đành phải mở miệng nói. Chuyện được nói ra rõ
ràng, vị thương nhân liền đi tìm người nghèo khổ kia để đòi lại tiền,
còn người thanh niên trẻ tuổi cũng vội vã rời đi để kịp giờ lên thuyền
ra biển.
Lúc này Chúa Jesu thật mới bước ra, chỉ tay lên thập tự giá nói: “Anh xuống đây đi! Vị trí kia anh không thể đảm trách được”. Người gác cửa nói: “Tôi đem sự thật nói ra, bảo vệ lẽ phải, chẳng lẽ không đúng sao?”
Chúa Jesus nói: “Anh
biết được gì chứ? Vị thương nhân kia cũng không thiếu tiền, cái túi
tiền kia bất quá chỉ là dùng để ăn chơi trác táng, nhưng đối với người
nghèo kia lại có thể là sinh kế cứu sống cả nhà; đáng thương nhất chính
là người thanh niên trẻ tuổi, nếu vị thương nhân cứ gây sự với cậu ta,
dây dưa làm lỡ thời gian của cậu ấy, thì may ra có thể bảo toàn tính
mạng, còn bây giờ lên thuyền, đã bị đắm chìm trong biển nước rồi”.
Câu
chuyện ngắn này đã cho chúng ta thấy được nhiều điều ý nghĩa. Trong
cuộc sống hàng ngày, người ta thường kỳ vọng những điều tốt nhất, và khi
hễ không được như ý nguyện, thì vội than thân trách phận, thậm chí than
trách ông trời bất công đối với mình.
Tuy
nhiên, những điều chúng ta nhìn thấy và cho là đúng nhưng chưa hẳn đã
đúng, điều cho là không tốt, lại chưa hẳn đã không tốt. Người xưa cũng
thường nói, trong cái rủi có cái may, trong họa lại có phúc. Vậy nên,
chúng ta nên tin tưởng rằng, những điều xảy ra trước mắt, cho dù là
thuận cảnh hay nghịch cảnh, thì tất thảy đều là những an bài tốt nhất
đối với mình. Bởi vậy, mới có câu nói rằng, thuận theo tự nhiên cũng là
một loại phúc.
https://tintuconline.com.vn/giai-tri/quyen-linh-bi-du-luan-chi-trich-toi-noi-muon-giai-nghe-ong-xa-hong-van-nhay-dung-len-bao-ve-n-393284.html Những tâm sự mệt mỏi và ý định giải nghệ của "MC dân nghèo" Quyền Linh mới đây đã khiến nam diễn viên Lê Tuấn Anh - ông xã Hồng Vân bức xúc lên tiếng. Vốn nổi tiếng là MC của dân nghèo, Quyền Linh là một trong số hiếm nghệ sĩ dành được sự yêu mến, trân quý của đông đảo khán giả trong suốt 30 năm qua. Thế nhưng thời gian gần đây, nam diễn viên kiêm MC bất ngờ nhận về những chỉ trích vô lối của một bộ phận cư dân mạng. Điều này đã khiến anh bị sốc. Quyền Linh đã livestream, kèm theo một dòng trạng thái dài để giãi bày tâm tư của mình. Anh cho hay, mỗi ngày anh đều phải dậy từ 4-5 giờ sáng để đi quay và phần lớn là các chương trình xã hội. Dù bận rộn nhưng anh vẫn cố gắng làm những chương trình này, bởi sợ nếu mình từ chối thì một gia đình mất cơ hội mổ tim cho con, mất cơ hội thoát nghèo hay một làng quê không có cầu được xây. ...
Thời nay lắm kẻ “ngứa nghề” Việc mình không phải cũng đề, cũng truy M.iệng m.ồm chẳng để làm chi Để buôn, để thổi, để đi bao đồng Chả lo việc vợ việc chồng Mà lo thiên hạ, đèo bồng tứ thân… Thói đời đo đếm đong, cân Cũng vì có một chữ “Ngân” mà sầu Hỏi trong thiên hạ muôn màu Ai thời biết trước nghèo giàu hèn sang? Hỏi người trên khắp thế gian Đến khi nhắm mắt sẽ mang được gì? Cớ sao tranh cạnh nhất, nhì? Cớ sao tiếng bấc tiếng chì hại nhau? Cớ gì gieo oán cho sâu? Cớ gì th.âm đ.ộc những câu bôi người Cớ chi vu vạ những lời Biến không thành có, hại đời trung can… Thói đời thường lắm kẻ gian Khéo che mặt nạ ngụy trang tốt lành Đến khi lột xuống rõ rành Muộn màng hối tiếc cũng đành ngậm cay Người ơi! Chớ tưởng mình hay Hại người hôm trước…Hôm nay…Hại mình!!! Nguồn ảnh: Mape Academy Nguồn: ST #MennguyenCz #phattrienbanthan #phattrientuduy #tamlycuocsong
SỐNG Ở ĐỜI PHẢI NHỚ: BẢN THÂN MỚI LÀ CHỖ DỰA VỮNG CHẮC NHẤT Cây đèn nào rồi cũng bị chi phối bởi hoàn cảnh, đâu thể còn dầu mãi cũng không thể tỏa sáng mãi trước cơn gió mạnh. Cuộc đời này không ai cho không ai cái gì hết. Của biếu là của lo mà của cho là của nợ. Đừng quá dựa dẫm hay ỷ lại vào những sự giúp sức từ người khác mà quên mất rằng, mình vẫn phải tự cứu lấy bản thân. Tiền tài không nhiều, bạn có thể tự mình đi kiếm. Hoàn cảnh sống không tốt, bạn có thể tự mình thay đổi. Không mang ô mà gặp trời mưa thì chạy nhanh một chút. Đừng dựa vào ai cả, tự mình dũng cảm bước đi. Đến một ngày nào đó, nhất định bạn sẽ trở thành một người mạnh mẽ, không còn cần phải tìm kiếm sự xoa dịu và thương hại từ người khác. Chỉ mong bạn luôn nhớ dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ chạy. Nếu bạn cứ dựa dẫm vào người khác, luôn mong người khác giúp bạn, giải quyết những rắc rối cho bạn, thì bạn đã thực sự thua rồi, thua trên đường đua để tới cái đích mà mình muốn. Và bạn biết không, nếu bạn ph...
Nhận xét
Đăng nhận xét