“Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên”, nếu người xưa tin vào thiên mệnh thì người nay chỉ tin vào khoa học. Nhưng chẳng phải vũ trụ bao la có bao điều huyền bí mà khoa học vẫn chưa thể nhận thức được hay sao?
Thời cổ đại có rất nhiều cao nhân có thể dựa vào toán quái mà dự đoán tương lai, coi tướng mặt mà biết được họa phúc, xem phong thủy mà hiểu cát hung gia trạch. Trong cõi vô hình đều đã có định số, sức vóc con người rất khó thay đổi được.
Sinh tử hữu mệnh
Người xưa nói: Mệnh là do Trời chú định. Diêm Vương muốn canh 3 phải chết thì tuyệt đối không thể kéo dài đến canh 5. Khi ấy, không chỉ thời gian đã được định trước mà ngay cả phương thức cũng được định sẵn rồi.
Sách “Thái Bình Quảng Ký” chép rằng:
Thời nhà Đường có vị quan Thái tử Thông sự Xá nhân tên là Vương Biêu. Ông Vương từng nói: “Những gì gặp phải trong đời đều có liên hệ đến vận mệnh. Vận mệnh và sự nghiệp đều đã định trước rồi, không phải cát thì là hung, khi nào đến cũng đã chú định rồi”.
Vương Biêu nhắc lại câu chuyện Võ Tắc Thiên tàn sát dòng dõi của hoàng đế, lúc ấy thế tử bị đưa đến Đại Lý Tự phán tội chết. Thế tử than rằng: “Nếu ta không tránh được cái chết, vậy cớ gì phải vấy bẩn gươm đao”. Nửa đêm, thế tử dùng cổ áo làm dây treo cổ mà tự vẫn. Nhưng đến khi trời sáng thế tử chợt tỉnh dậy, lại nói lại cười, lại ăn lại uống, giống như lúc còn ở hoàng cung vậy. Thế tử kể lại: “Ta vừa chết thì quan âm phủ tức giận nói với ta rằng: ‘Ngươi cần phải bị giết chết, sao lại dám tự tử? Mau mau trở về chịu hình pháp!’. Ta bèn hỏi nguyên cớ tại sao, quan âm phủ liền lấy sổ sinh tử ra đưa cho ta xem. Thì ra đời trước ta đã sát nhân hại mệnh nên đời này phải báo ứng đền mạng”. Bởi thế tử đã hiểu rõ nhân quả báo ứng, thế nên vào giờ phút hành hình sắc mặt vẫn điềm nhiên bình tĩnh, không hề sợ hãi chút nào.
Con người đến cõi thế gian, khi nào chào đời, khi nào về cát bụi, xem ra đã có định số sẵn rồi. Nhân đời trước tạo quả đời này, hành thiện thì tích đức, làm ác thì tạo nghiệp, không việc gì là không phải hoàn trả.
(Ảnh minh họa: hasshe.com)
Phú quý tại Thiên
Sách “Năng Cải Trai Mạn Lục” của Ngô Tăng triều Tống chép rằng: Một lần Tống Nhân Tông giá lâm cung điện nghỉ mát, bỗng nghe thấy hai thị tòng đang tranh luận điều gì đó, nói tới nói lui, vô cùng náo nhiệt. Thì ra hai người đang tranh cãi chuyện sang hèn là do ai định ra. Giáp nói: “Sang hèn là do Trời chú định”. Ất nói: “Sang hèn là do Hoàng đế quyết định”.
Nhân Tông nghe xong trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu. Ông quyết định thử nghiệm một chút xem kết quả ra sao. Thế là, ông lệnh cho hầu cận mang ra hai chiếc hộp vàng nhỏ, rồi bỏ vào đó hai mẩu giấy giống hệt nhau. Trên hai mẩu giấy viết: “Người nào đến chỗ khanh trước sẽ được trẫm ban cho chức quan Cấp sự, khanh hãy thi ân cho người đó”. Nhân Tông cất vào hộp rồi niêm phong lại.
Sau đó Tống Nhân Tông lệnh cho Ất (người nói sang hèn của là do hoàng đế quyết định) đem một chiếc hộp đến Nội đông Môn ty (nơi sắp đặt chức quan). Tống Nhân Tông dự tính anh ta đã đi được nửa đường rồi, lúc này mới lệnh cho Giáp (người nói sang hèn là do Trời chú định) đem chiếc hộp còn lại đến Nội đông Môn ty.
Không lâu sau, Nội đông Môn ty dâng tấu cho Giáp làm chức quan Cấp sự mà không dâng tấu cho Ất. Tống Nhân Tông bất ngờ nhất thời không lý giải được. Thì ra Ất đi đến nửa đường thì không may bị ngã, chân bị thương khá nặng. Vì vậy Giáp tuy xuất phát sau nhưng lại đến đích trước. Hoàng đế cảm thán rằng, mệnh là do Trời định vậy, cho dù thiên tử ngôi cao tột bậc cũng không thể nào thay đổi được.
Tranh vẽ Tống Nhân Tông. (Ảnh: wikipedia.org)
Đời người như vở kịch, trước khi sinh thì kịch bản đã được viết xong rồi
Sách “Thất Tu Loại Cảo” có một đoạn ghi chép kể về thái sư Lưu Kiện thời nhà Minh. Khi Lưu Kiện mới chào đời được hơn một tháng thì có vị tăng nhân hóa duyên đi qua cổng nhà. Vừa trông thấy Lưu Kiện, vị tăng nhân đã tiên đoán rằng: “Đứa bé này 7 lần chết mà không chết, qua 40 tuổi mới hết nạn tai, sau làm quan đến nhất phẩm, thọ trên trăm tuổi”.
Quả nhiên, trước khi 40 tuổi Lưu Kiện liên tiếp gặp kiếp nạn, nhưng lần nào cũng có Thần linh ngầm bảo hộ, bảy lần thập tử nhất sinh, lần nào cũng thoát chết trong gang tấc.
Lần thứ nhất là khi ông đọc sách trong ngôi chùa cổ. Một buổi tối chớp lòe sấm động, mưa gió mịt mù, bức tường ngôi chùa cổ đã nhiều năm không tu sửa đột nhiên đổ sập xuống, vùi Lưu Kiện ở dưới, đến ngày hôm sau mới được cứu ra ngoài.
Lần thứ hai là khi ông vào kinh dự thi, giữa đường gặp cướp. Sau khi đoạt lấy y phục của cải, toán cướp trói ông lại rồi vùi vào trong tuyết, sau đó chúng nghênh ngang bỏ đi. Đúng lúc Lưu Kiện sắp chết vì đói và rét thì được người đi đường cứu thoát.
Lần thứ ba là khi ông tham gia thi hội. Hôm ấy trường thi đột nhiên bốc lửa dữ dội, Lưu Kiện không có đường thoát nên đành liều chết chạy xuyên qua ngọn lửa và may mắn thoát thân.
Lần thứ tư là khi ông dự tiệc ở nhà một người bạn. Gia chủ sợ khách về sớm bèn khóa cổng lại. Sau đó không rõ nguyên do gì mà căn nhà cháy lớn, rất nhiều khách khứa đã mắc kẹt trong biển lửa, duy có Lưu Kiện là giữ được tính mạng.
Lần thứ năm là khi ông mắc bệnh thương hàn nặng, hôn mê 3 ngày 3 đêm rồi bỗng nhiên tỉnh lại.
Lần thứ sáu là khi ông cùng đoàn đi sứ. Giữa đường thuyền bị sóng đánh vỡ, Lưu Kiện ôm một miếng gỗ trôi trên đại dương, mấy ngày sau mới được cứu.
Lần thứ bảy là khi đang ngủ trưa, ông mở mắt thấy có con mèo ngay ở bên thân. Đúng lúc đó sấm chớp chói loà, con mèo bị sét đánh, còn ông thì sợ quá ngất đi, mãi sau mới tỉnh lại.
Bảy kiếp nạn này đều xảy ra trước khi Lưu Kiện 40 tuổi. Sau này khi bắt đầu vững bước mây xanh, ông ngày ngày thăng quan tiến tước, được Hoàng đế Hiếu Tông coi là cánh tay phải của quốc gia, là trọng thần tâm phúc. Sau ông lại lên làm tể tướng, chỉ ở dưới một người mà trên muôn vạn người.
Sau khi hoàng đế Võ Tông kế vị, Lưu Kiện rời chức tể tướng, làm nguyên lão triều trước. Võ Tông ban cho ông chức quan Thái sư. Khi sách “Thất Tu Loại Cảo” hoàn thành, Lưu thái sư vẫn còn mạnh khỏe, khi đó ông đã 107 tuổi rồi.
(Ảnh minh họa: jianshu.com)
Đạo tặc cũng có số Trời
Theo sử sách “Thông Kỷ”, vào năm Chính Thống thứ 14 triều Minh, tại Quảng Châu có một tướng cướp tên là Hoàng Tiêu Dưỡng, bị giam ở nhà lao đã được 10 năm rồi.
Một hôm, chiếc chõng tre mà Hoàng Tiêu Dưỡng vẫn thường ngủ bỗng mọc ra rất nhiều lá tre. Trong các phạm nhân cùng đại lao có một người biết mệnh lý, nói với Hoàng Tiêu Dưỡng rằng đây là điềm lành, rằng ông ta đã có thể trốn chạy. Hoàng Tiêu Dưỡng vô cùng mừng rỡ liền đập vỡ hình cụ trên thân, len lén vượt ngục. Sau khi ra khỏi ngục Hoàng Tiêu Dưỡng xuống biển làm hải tặc, số người theo chân ông ta lên đến hơn 10 vạn người. Hoàng Tiêu Dưỡng bèn tiếm hiệu xưng vương, cướp bóc tung hoành trên biển cả.
Đến tháng Hai năm Cảnh Thái thứ nhất, triều đình lệnh cho đô đốc Đổng Hưng dẫn quân đi thảo phạt hải tặc. Vào một đêm thượng tuần tháng Ba, có một mảnh sao chổi rơi xuống. Khi đó trong đoàn quân có người am hiểu thiên văn thiên tượng tên là Mã Thức, đã xem quẻ nói rằng: “Hiện nay là đầu tháng 3, đến tháng 4 thì có thể bắt được tên hải tặc Hoàng Tiêu Dưỡng này”.
Quả nhiên đến tháng 4, quan quân đã đại phá giặc cướp ở Đại Châu Đầu. Hoàng Tiêu Dưỡng bị loạn tên bắn trúng, rồi bị quan quân bắt sống. Dư đảng của Hoàng Tiêu Dưỡng cũng run sợ đầu hàng.
Một vị học giả họ Trần nhận xét rằng: “Chõng làm bằng trúc khô mà mọc cành là điềm báo cái loạn Tiêu Dưỡng. Sao chổi rơi là điềm báo cái chết của Tiêu Dưỡng. Vận mệnh của đạo tặc cũng có số Trời, điều gì cũng được báo trước, mọi sự không phải là ngẫu nhiên”.
Đạo nhân nhìn thấu cả cuộc đời
Thái Xác là đại thần triều Bắc Tống, tên chữ là Trì Chính, là người Tấn Giang, ở Tuyền Châu (Trung Quốc). Khi ông làm quan Phủ giới Đề cử, trong huyện có một người mộng đến nha môn, trên điện đường xuất hiện bốn vị có thân phận cao quý, ai ai cũng mặc quan phục có hoa văn rồng cuốn, đội mũ quan. Lúc này có người nói với anh ta: “Đây là thứ tự chỗ ngồi của tể tướng triều Tống”.
Anh ta ngẩng đầu xem thì thấy Thái Xác đang ngồi ở vị trí sau cùng. Nhưng Thái Xác lúc đó mới thăng làm quan Phủ giới Đề cử, dẫu muốn thăng làm tể tướng cũng là chuyện viển vông.
Ấy vậy mà Thái Xác đã thực sự lên làm tể tướng. Sau này khi ông bị giáng chức đến Lĩnh Nam thì người trong huyện mới bừng tỉnh ngộ: Thì ra Thái Xác chính là vị tể tướng thứ tư bị giáng chức đày xuống Lĩnh Nam.
Tương truyền, khi Thái Xác còn trẻ cũng từng mộng thấy một vị Tiên nhân đến nói rằng: khi cha làm trạng nguyên thì ông sẽ làm chấp chính. Thái Xác tỉnh dậy cảm thấy thật tức cười, bởi vì cha ông đã cao tuổi rồi, sao lại có thể làm trạng nguyên đây? Sau này Thái Xác quả thực làm chấp chính, đúng ngày ấy Khoa thi Kim Điện xướng danh, trạng nguyên quả thực chính là phụ thân của Thái Xác, tên là Thái Hoàng Thường.
Thời trẻ Thái Xác từng đi du ngoạn với một người bạn tên là Trương Trực, khi ấy gia cảnh của hai người đều rất khốn khó. Một lần hai người gặp một Đạo nhân, vị Đạo nhân nhìn chăm chú vào Thái Xác và nói: “Cậu rất giống Lý Đức Dụ”.
Lý Đức Dụ từng là tể tướng triều Đường, sau bị lưu đày ở Hải Nam. Thái Xác cho rằng Đạo nhân trêu đùa mình, bèn cười hỏi: “Vậy vãn bối sau này có thể làm tể tướng chứ?”.
Đạo nhân nói: “Làm được”.
Thái Xác cười lớn, rồi lại hỏi: “Vậy vãn bối cũng giống Lý Đức Dụ bị giáng chức lưu đày phương Nam chứ?”.
Đạo nhân nói: “Đúng thế”.
Đạo nhân lại nói với Trương Thực đứng bên rằng, khi nhà anh có 50 nhân khẩu thì anh có thể làm quan Khanh giám. Rồi Đạo nhân lại bảo với Thái Xác rằng: “Đó cũng là lúc thọ mệnh của cậu kết thúc rồi”.
Thái Xác và Trương Thực đều cười ha hả, cho rằng đã gặp một kẻ khùng.
Sau này quả nhiên đúng như Đạo nhân đã nói: Thái Xác làm tể tướng, rồi lại bị giáng chức xuống phương Nam. 5 năm sau, một hôm ông nhận được thư của Trương Thực nói rằng ông ta gần đây được thăng làm Tư nông khanh rồi, cả nhà 50 nhân khẩu ở kinh thành sống rất khó khăn. Thái Xác mới nhớ tới những lời của Đạo nhân năm xưa, chỉ có điều ông ‘chết’ là chưa ứng nghiệm. Mấy hôm sau, Thái Xác bệnh cũ tái phát mà qua đời.
Có thể thấy, một đời người sớm đã được an bài, không phải là điều con người có thể thao túng và làm chủ. Nhưng khoa học hiện đại lại không chứng thực được những sự việc thần kỳ này. Giống như loài kiến vĩnh viễn không thể nào chứng thực được sự tồn tại của con người, khoa học của nhân loại cũng không thể nào hiểu được bí ẩn của vũ trụ mênh mang.
https://tintuconline.com.vn/giai-tri/quyen-linh-bi-du-luan-chi-trich-toi-noi-muon-giai-nghe-ong-xa-hong-van-nhay-dung-len-bao-ve-n-393284.html Những tâm sự mệt mỏi và ý định giải nghệ của "MC dân nghèo" Quyền Linh mới đây đã khiến nam diễn viên Lê Tuấn Anh - ông xã Hồng Vân bức xúc lên tiếng. Vốn nổi tiếng là MC của dân nghèo, Quyền Linh là một trong số hiếm nghệ sĩ dành được sự yêu mến, trân quý của đông đảo khán giả trong suốt 30 năm qua. Thế nhưng thời gian gần đây, nam diễn viên kiêm MC bất ngờ nhận về những chỉ trích vô lối của một bộ phận cư dân mạng. Điều này đã khiến anh bị sốc. Quyền Linh đã livestream, kèm theo một dòng trạng thái dài để giãi bày tâm tư của mình. Anh cho hay, mỗi ngày anh đều phải dậy từ 4-5 giờ sáng để đi quay và phần lớn là các chương trình xã hội. Dù bận rộn nhưng anh vẫn cố gắng làm những chương trình này, bởi sợ nếu mình từ chối thì một gia đình mất cơ hội mổ tim cho con, mất cơ hội thoát nghèo hay một làng quê không có cầu được xây. ...
Thời nay lắm kẻ “ngứa nghề” Việc mình không phải cũng đề, cũng truy M.iệng m.ồm chẳng để làm chi Để buôn, để thổi, để đi bao đồng Chả lo việc vợ việc chồng Mà lo thiên hạ, đèo bồng tứ thân… Thói đời đo đếm đong, cân Cũng vì có một chữ “Ngân” mà sầu Hỏi trong thiên hạ muôn màu Ai thời biết trước nghèo giàu hèn sang? Hỏi người trên khắp thế gian Đến khi nhắm mắt sẽ mang được gì? Cớ sao tranh cạnh nhất, nhì? Cớ sao tiếng bấc tiếng chì hại nhau? Cớ gì gieo oán cho sâu? Cớ gì th.âm đ.ộc những câu bôi người Cớ chi vu vạ những lời Biến không thành có, hại đời trung can… Thói đời thường lắm kẻ gian Khéo che mặt nạ ngụy trang tốt lành Đến khi lột xuống rõ rành Muộn màng hối tiếc cũng đành ngậm cay Người ơi! Chớ tưởng mình hay Hại người hôm trước…Hôm nay…Hại mình!!! Nguồn ảnh: Mape Academy Nguồn: ST #MennguyenCz #phattrienbanthan #phattrientuduy #tamlycuocsong
SỐNG Ở ĐỜI PHẢI NHỚ: BẢN THÂN MỚI LÀ CHỖ DỰA VỮNG CHẮC NHẤT Cây đèn nào rồi cũng bị chi phối bởi hoàn cảnh, đâu thể còn dầu mãi cũng không thể tỏa sáng mãi trước cơn gió mạnh. Cuộc đời này không ai cho không ai cái gì hết. Của biếu là của lo mà của cho là của nợ. Đừng quá dựa dẫm hay ỷ lại vào những sự giúp sức từ người khác mà quên mất rằng, mình vẫn phải tự cứu lấy bản thân. Tiền tài không nhiều, bạn có thể tự mình đi kiếm. Hoàn cảnh sống không tốt, bạn có thể tự mình thay đổi. Không mang ô mà gặp trời mưa thì chạy nhanh một chút. Đừng dựa vào ai cả, tự mình dũng cảm bước đi. Đến một ngày nào đó, nhất định bạn sẽ trở thành một người mạnh mẽ, không còn cần phải tìm kiếm sự xoa dịu và thương hại từ người khác. Chỉ mong bạn luôn nhớ dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ chạy. Nếu bạn cứ dựa dẫm vào người khác, luôn mong người khác giúp bạn, giải quyết những rắc rối cho bạn, thì bạn đã thực sự thua rồi, thua trên đường đua để tới cái đích mà mình muốn. Và bạn biết không, nếu bạn ph...
Nhận xét
Đăng nhận xét