Không còn đủ sức vác mang Quá nhiều phiền muộn, ngổn ngang đổi dời Trở về thương lấy mình thôi Bao năm bỏ phế mặc người ghét ghen.
Đợi ta trả hết nợ nần Riêng - chung ổn thỏa chẳng cần bận tâm Sẽ tìm về chốn xa xăm Không người quen biết, tình thâm ruột rà. Buồn - vui tự tại mình ta Đơn sơ đạm bạc sống qua tháng ngày Thị phi, phán xét đúng sai Dặn lòng điềm tĩnh bỏ ngoài tâm can. Không còn đủ sức vác mang Quá nhiều phiền muộn, ngổn ngang đổi dời Trở về thương lấy mình thôi Bao năm bỏ phế mặc người ghét ghen. Chút thinh lặng, chút bình yên Ung dung rảo bước trên triền dốc xuôi Chút cỏ dại, chút hoa tươi Chút sương, chút nắng, chút thôi cũng đành...! TRỞ VỀ CamCam