Bài đăng

Không còn đủ sức vác mang Quá nhiều phiền muộn, ngổn ngang đổi dời Trở về thương lấy mình thôi Bao năm bỏ phế mặc người ghét ghen.

  Đợi ta trả hết nợ nần Riêng - chung ổn thỏa chẳng cần bận tâm Sẽ tìm về chốn xa xăm Không người quen biết, tình thâm ruột rà. Buồn - vui tự tại mình ta Đơn sơ đạm bạc sống qua tháng ngày Thị phi, phán xét đúng sai Dặn lòng điềm tĩnh bỏ ngoài tâm can. Không còn đủ sức vác mang Quá nhiều phiền muộn, ngổn ngang đổi dời Trở về thương lấy mình thôi Bao năm bỏ phế mặc người ghét ghen. Chút thinh lặng, chút bình yên Ung dung rảo bước trên triền dốc xuôi Chút cỏ dại, chút hoa tươi Chút sương, chút nắng, chút thôi cũng đành...! TRỞ VỀ CamCam

Tin rằng Trời, Phật trên cao Sẽ thấy, sẽ hiểu... ta nào đúng - sai.

Cuộc sống người muốn hơn ta Thôi ta giả dại, cho qua cuộc đời Nước sông có lúc đầy vơi Giàu nghèo cũng thế, một thời rồi xa. Sống sao tình nghĩa đậm đà Đừng gieo tiếng oán, để mà cực thân Đời người có số, có phần Hơn thua dành giật, quên ân nghĩa tình. Tịnh tâm nhìn ánh bình minh Xét soi lại bản thân mình xem sao Tin rằng Trời, Phật trên cao Sẽ thấy, sẽ hiểu... ta nào đúng - sai. Đời ta vạn dặm đường dài Nghĩ đúng làm đúng, tương lai huy hoàng Đời thường lắm cảnh trái ngang Cầu xin Phật độ, bình an mỗi ngày. Mong cho sức khỏe đủ đầy Sóng yên, biển lặng, đẹp thay từng nhà Ê a con cháu hát ca Bình minh nắng mới, nhà nhà tươi vui...! - Tú Trần -

Lòng người hai mặt thôi mà Cuộc đời là thế, chẳng thà để xem Trước mặt không ngớt lời khen Sau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời.

  Cuộc đời như thước phim dài Người đời họ diễn, thiên tài nhập vai Biết rằng diễn xuất rất hài Nhìn thôi đã hiểu, chẳng nài nói ra. Lòng người hai mặt thôi mà Cuộc đời là thế, chẳng thà để xem Trước mặt không ngớt lời khen Sau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời. Buồn thay cái thói ở đời Miệng đời là thế, những lời dèm pha Tiểu nhân ganh ghét thôi mà Thôi thì cứ diễn, ta thì cứ xem.

Tôi 55 tuổi, phá sản về quê khởi nghiệp: Tưởng người nông thôn chất phác, ai dè phức tạp hơn thành thị rất nhiều!

Hình ảnh
 https://soha.vn/toi-55-tuoi-pha-san-ve-que-khoi-nghiep-tuong-nguoi-nong-thon-chat-phac-ai-de-phuc-tap-hon-thanh-thi-rat-nhieu-198240122181408705.htm Trong câu chuyện của ông Tống, quê hương không phải là "chùm khế ngọt". 2 món canh là "ngân hàng máu tự nhiên", vào mùa đông nên ăn thường xuyên để bổ sung khí huyết  Sổ đỏ vừa mất cắp thì bố chồng nằng nặc đòi về quê, con dâu giật túi kiểm tra thì tái mặt với thứ bên trong  “Có sẵn lòng về quê vợ ăn Tết không?”, câu trả lời của 4 người đàn ông khiến nhiều người phải suy ngẫm!    Bài viết là lời tâm sự của ông Tống, 55 tuổi, quê ở tỉnh Giang Tây (Trung Quốc). Sau khi bài viết được đăng tải trên Toutiao đã nhận được nhiều đồng cảm.  Tôi xuất thân từ nông thôn, gia đình không mấy khá giả. Sau khi học Trung cấp Kỹ thuật, tôi được phân công làm việc tại một xí nghiệp ở thành phố. 7 năm sau, tôi kết hôn và mua được căn hộ chung cư. Ở tuổi 35, tôi lên được vị trí Trưởng phòng, thu nhập tương đối ổn định.  Từ nă...

ĐỌC SÁCH

 ĐỌC SÁCH Để giữ được thói quen thường xuyên đọc sách, không hề dễ. Tuy nhiên, đọc sách thường xuyên sẽ giúp chúng ta có cái nhìn rộng hơn, bao dung, đồng cảm hơn với những người xung quanh. 1. Người thường xuyên đọc sách sẽ biết cách giao tiếp: Đương nhiên rồi, đọc sách nhiều, biết nhiều chuyện nên việc nhập cuộc trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.  2. Người thường xuyên đọc sách sẽ nhìn thấu được sự việc: Đọc sách nhiều sẽ giúp hiểu được những đạo lý và những nguyên lý xuất hiện phía sau một hiện tượng nào đó. Bởi có một số chuyện nhìn có vẻ bình thường nhưng ẩn sau đó là những nguyên lý kinh tế học, tâm lý học... Người có kiến thức sẽ hiểu sâu sắc hơn. 3. Người thường xuyên đọc sách có sự đồng cảm lớn: Đối với những người hay đọc sách, đặc biệt sách văn học, tâm hồn họ tinh tế, nhạy cảm hơn đối với những việc xảy ra xung quanh bản thân. Tiếp thu được cái nhìn sâu sắc đối với những nhân vật trong truyện, họ dễ dàng đặt bản thân mình vào vị trí của người khác và suy nghĩ cho nhữ...

Nhưng nếu phải ba hoa và xảo quyệt Thì ta đầy thà cứ sống riêng mình.

  Lúc khó khăn ai là người bên bạn Khi hoạn nạn ai sẽ bỏ bạn đi Cuộc đời này nhiều lúc có kinh qua Ngàn khó khăn mới hiểu lòng nhân thế. Hôm nay vui bao nhiêu người hoan hỉ Ngày mai buồn ai sẽ ủi an ta Chén rượu nồng mang ân nghĩa thiết tha Ly rượu cạn hóa người dưng nước lã. Đời là thế nhân gian đầy xảo trá Chẳng lý nào ta hờn trách than van Chỉ là tâm quá chân thật vội vàng Nên ngộ nhân nên dại khờ ngây ngốc. Kẻ hiểu chuyện vẫn luôn luôn chịu thiệt Người thẳng ngay thường trắc trở truân chuyên Nhưng nếu phải ba hoa và xảo quyệt Thì ta đầy thà cứ sống riêng mình. Thì ta đây thà ngây ngốc làm thinh. #NgườiViếtThơĐau

Cứ sân si toan tính bạc cả đầu Mai thác xuống cũng một màu cỏ dại.

  Cây không nghĩ cây sống dài muôn thuở Người chẳng suy người sống thọ sống lâu Cứ sân si toan tính bạc cả đầu Mai thác xuống cũng một màu cỏ dại. Sống ở đời hãy sống cho nhân ái Chớ hận thù thêm chuốc lấy sầu vương Nhân sinh như một bức hoạ vui buồn Bao yêu ghét sẽ chất chồng trong ngực. Người nhẫn tâm gieo ta bao niềm ác Ta mỉm cười đừng chấp nhặt làm chi Chớ hơn thua cay cú để làm gì Bởi vốn dĩ mọi điều đều nhân quả. Người khôn ngoan cứ nghĩ mình hà bá Ta dại khờ nhưng thanh thản lương tâm Cứ điềm nhiên lặng bước giữa vô thường Bớt suy nghĩ sẽ thấy lòng bình lặng... (Người Viết Thơ Đau)

MẶC KỆ MIỆNG ĐỜI

Hình ảnh
  MẶC KỆ MIỆNG ĐỜI Nghe gì m.iệng l.ưỡi thế gian Tam sao thất bản chẳng màng đúng sai Một người sắm đến vài vai Trước mặt cười nói, sau quay nguýt lườm. Yêu thì củ ấu cũng tròn Ghét nhau dù tốt cũng vuông bồ hòn Sống sao được hết người thương Chẳng ai hoàn hảo nhờ nương tiếng đời. Dẫu nghe cũng bỏ ngoài tai Không cần giải thích những lời gièm pha Cười người rồi đến lượt ta Bởi luật nhân quả chẳng tha kẻ nào. Bình tâm giữa vạn ồn ào Chín người mười ý sống sao cho vừa Tập buông đi những hơn thua Tự mình sống chẳng cậy nhờ vào ai! Nguồn ảnh: Đoàn Đức Đồng Nguồn: ST #sach #sachhay #reviewsach #docsach #doanducdong #phattrienbanthan Tất cả cảm xúc: 7,1K 7,1K

Đừng cố gắng đặt ra nhiều chuẩn mực Làm thước đo tự ép buộc chính mình Ai rồi cũng chịu ải nhục hiển vinh Lúc tròng trành lúc bình yên gió lặng.

  Bạn hãy nhớ nở nụ cười vui vẻ Kệ ngoài kia là dâu bể chông chênh Một kiếp người tựa lá rụng bên thềm Xanh thắm mãi đều về miền cát bụi. Thanh xuân vội biết khi nào đợi tuổi Bận tâm gì với được mất hơn thua Toan tính chi cùng thiếu đủ - dư thừa Dẫu tốt mấy đâu vừa lòng tất cả. Sống bình thản chớ bận lời thiên hạ Bởi lẽ thường đều lợi ích bản thân Cõi trần gian chỉ đến - đi một lần Làm những việc đúng lương tâm là được! Đừng cố gắng đặt ra nhiều chuẩn mực Làm thước đo tự ép buộc chính mình Ai rồi cũng chịu ải nhục hiển vinh Lúc tròng trành lúc bình yên gió lặng. Cần nếm trải hết ngọt bùi cay đắng Vượt thăng trầm mới gặt hái thành công Nếu muốn nhìn huyền ảo sắc cầu vồng Phải thách thử vạn cơn giông bão nổi. Thời gian trôi chẳng bao giờ trở lại Quá khứ qua bớt nghĩ ngợi làm gì Ngày hôm nay dẫu lệ ướt tràn mi Mai tỉnh giấc ngẩng cao đầu bước tiếp. - Hoa Vô Sắc -