Đâu biết trước, cứ từ từ…đừng vội…!
Bởi không biết ngày mai ai được - mất
Đừng vênh vang và tự đắc hỡi người
Sống ở đời có đến tuổi bảy mươi
Cũng chưa thể gọi là lành tất cả.
Xét thân ta đâu chắc đã hơn người
Chẳng qua mình che giấu kỹ mà thôi
Ai dám bảo cả đời không lầm lỗi.
Có dư giả cũng đừng khoe tài giỏi
Được yêu chiều xin chớ quá tự tin
Bởi ngoài kia không chỉ có mình mình
Kẻo tan vỡ rồi kể tình kể tội.
Đời muôn ngả nhớ chừa mình một lối
Lỡ khi nào có thất thế sa cơ
Còn tình thân mà bấu víu cậy nhờ
Bởi vạn vật luôn chực chờ thay đổi.
Đâu biết trước, cứ từ từ…đừng vội…!
Nhận xét
Đăng nhận xét